Do vậy, tôi phải luôn tự hỏi rằng cử chỉ, điệu bộ của tôi khi trò chuyện có là đặc trưng của riêng tôi hay không. Sở dĩ không có những tràng vỗ tay đơn giản là vì họ quá bất ngờ, họ không biết bao giờ tôi mới vô đề nói về tương lai của thương thuyền nước Mỹ! Từ đó trở đi, không bao giờ tôi quên đề tài mà tôi sẽ nói. Trên bàn chúng tôi chẳng có một bông hoa nào, phía sau cũng không có những bức tranh khổng lồ nào về quang cảnh New York hay Washington làm phông cả.
Đôi mắt xanh của Stevenson nhấp nháy. Nhưng bạn cần chú ý nhiều đến cách dùng từ và lựa chọn lời nói vì chúng tác động rất lớn đến việc giao tiếp của bạn. Và dù bạn có là ai, cũng nên học phong cách nói ngắn gọn mà sắc sảo của họ.
Đến giờ giao thừa thì chạy ào đến bữa tiệc tiễn đưa năm 1958 và đón chào năm 1959. Để rồi bạn phải giải thích dài dòng cho người ta hiểu. Nói cách khác, bạn nên trình bày cụ thể những ưu điểm của mình thay vì cứ đắp vào khoảng thời gian phỏng vấn ngắn ngủi bằng bản tường trình lý lịch.
Tức mỗi lần ngước mặt lên, bạn nên nhìn một nhóm khán giả khác, để tất cả mọi người đều biết rằng bạn quan tâm đến họ. Tức là trước hết họ phải hiểu ngôn ngữ của bạn. Tôi nghĩ rằng không có người thành công nào mà không thể bày tỏ được chính mình.
Tôi còn nhớ khi lần đầu thực hiện một buổi trò chuyện trên truyền hình, tôi đã run và hồi hộp như thế nào… Quý vị biết đấy, Bob rất thích chụp hình. Lời chia buồn quá thống thiết càng làm cho gia quyến đau đớn hơn mà thôi.
Thậm chí điều này rất tệ hại khi người khác trông bạn thật buồn cười và lố lăng. Cũng nên tránh tối đa những đề tài ít người biết đến, hay chỉ chuyên gia mới bàn tới nổi. Tổ chức này thường thích đưa ra những vấn đề tranh luận thú vị đề cập đến cuộc sống con người, khuyến khích sự động não và tư duy logic.
Larry, một cuộc gọi khẩn ở đường dây số một. Tôi luôn cảm thấy hãnh diện khi khoe với mọi người rằng: Cộng sự của tôi là Bob Woolf. Ô, thằng bạn đằng kia lâu lắm rồi mình chưa gặp, có lẽ mình qua đó một lát nhé.
Và nếu không vừa ý việc gì thì hãy nói ngay, chớ thiên vị bất kỳ ai, đó là một đức tính cần phải có nếu muốn tất cả mọi người đều nể trọng bạn. Trong ngành phát thanh viên thì chúng tôi luôn có một học thuyết công bằng. Ở nữ giới còn khó khăn hơn bởi họ có những điều kiêng kỵ đặc trưng.
Sinatra kể rằng hôm nọ đang ăn tối ở nhà hàng Chasens (ở Hollywood) thì thấy Don Rickles. Nhiều người nói tiếng Anh có thói quen dùng hoài hai từ you know (bạn biết không). Thể thao là một trong những niềm đam mê lớn nhất của Nixon.
Và tôi sẽ cố gắng làm hết mình, thật chí còn thích thú nữa chứ sao. Ấy vậy mà khi bước vào phòng phát thanh, tim tôi cứ đập thình thịch. Tôi đã nhiều lần nói trước khán giả của đủ mọi tầng lớp.