Người chiến thắng cuộc thi ăn bánh mì kẹp ở Nathan năm 1999 đã bị buộc tội gian lận. Ông chọn một vùng đồng quê yên tĩnh - nơi trước đây ông rất muốn được đến nhưng chưa có dịp. John List là một người đàn ông lớn tuổi, hiền hoà và trông không lấy gì làm bắt mắt.
Hạnh phúc cuộc sống dường như vẫn đang chờ đón cậu ở phía trước - ý nghĩa hơn. Em đã phải di chuyển theo cha qua các bang Kentucky, Illinois, Texas và Colorado. Giờ đây, khoảng cách địa lý không còn là rào cả nữa, Sally và mẹ liên lạc thường xuyên hơn.
Trong tĩnh lặng, bạn sẽ nhìn lại vấn đề rõ ràng và tích cực hơn. Nếu bạn nghĩ mọi sự đều ổn dù có những va vấp đâu đó trên đường, hãy nghĩ đến bức tranh tổng thể của rừng cây. Năm tháng trôi qua, ngôi nhà của cụ Henry ngày càng xuống cấp.
Những người thường xuyên tập thể dục, dù là theo chế độ tập luyện cơ thể một cách chính thống hay chỉ là đi bộ đều đặn đều cảm thấy khoẻ mạnh hơn, có suy nghĩ tích cực hơn về chính bản thân mình và tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. Thế giới xung quanh anh lúc đó luôn mênh mang bảy sắc cầu vồng khi anh ngắm nhìn cuộc sống qua lăng kính tình yêu. Việc tự giam mình trong nhà hay ngăn không cho con cái chơi thể thao hoặc tránh xa những thứ khác chẳng phải là giải pháp tốt nhất để có thể ngăn chặn mối nguy hiểm sảy ra.
Một trong những nuối tiếc và lo âu lớn nhất của con người là khi năm tháng qua đi, chúng ta sẽ không bao giờ còn có cơ hội để thực hiện những hoài bão hằng ấp ủ, hoàn thành dự án đã bắt đầu từ nhiều năm trước, hay hàn gắn những rạn nứt trong một mối quan hệ với người thân. Chúng ta sống trong một thời đại mà mọi thứ được sản xuất hàng loạt, để rồi lại cảm thấy mình lạc lõng trong hàng loạt sự giống nhau đó. Qua băng ghi hình, người ta phát hiện anh ta đã ăn chiếc bánh thứ nhất trước khi cuộc thi bắt đầu và anh đã ăn hết 20 và 1/4 cái bánh trong thời gian quy định trong khi người về thứ nhì chỉ ăn hết 20 chiếc.
Thêm vào đó, các nhân viên của uỷ ban vận động này còn dính líu vào hàng loạt các vụ việc mà ngay chính Nixon cũng phải thừa nhận là "những trò dơ bẩn". Nếu có dịp trò chuyện với những người chơi gôn nhằm mục đích tiêu khiển, bạn sẽ được nghe họ nói rằng, ”Tôi chỉ cần lấy một birdie, như vậy đã là hạnh phúc rồi". m nhạc truyền đạt cảm xúc đến chúng ta qua nhiều cấp độ khác nhau.
Vì sao lại có sự nhạy cảm đến như vậy? Vì con người luôn dựa vào nét mặt để nhận biết những người xung quanh đang nghĩ gì. Mary là một thợ làm đầu. Cậu buồn và có lúc như muốn phát điên lên vì lỗi lầm của mình.
Nó tiếp thêm hương vị cho cuộc sống, cung cấp cho bạn những thông tin cần thiết, nhưng nếu quá lạm dụng, nó có thể khiến bạn chẳng còn quan tâm gì đến những điều khác thật sự quan trọng đang diễn ra xung quanh. Và nơi cậu thường ghé thăm nhiều nhất là căn nhà của mẹ người thanh niên bất hạnh nọ. Những người hay lo lắng thường để dòng suy nghĩ của mình lan man từ chuyện này đến chuyện khác trước khi ngủ cho đến khi có hẳn một danh sách trong đầu mới thôi.
Đôi khi thành công chưa phải là thước đo hạnh phúc và thất bại chưa hẳn là biểu hiện của bất hạnh. Một người đàn ông muốn khóc trước một nỗi đau, hay tại đám tang nhưng lại cố ghìm nén nó lại. Càng gần gũi với chúng, chúng ta càng cảm nhận được niềm vui, nhất là tìm lại được cảm giác bình dị, ấm áp, hồn nhiên và phong phú của cuộc sống.
Trong cuộc hành trình đó, biết bao điều bất ngờ, biến cố buồn vui đón chờ ta. Nói cách khác, họ sắp xếp cuộc chơi theo ý mình bằng cách chỉ muốn những điều trong tầm tay. Kết quả cho thấy những người ngủ ngon cảm thấy hài lòng với cuộc sống của mình nhiều hơn so với những người ngủ không ngon giấc.