Với Harry Truman thì những gì bạn thấy ở anh ấy cũng chính là con người thật của anh. Ông bà Andrew trước đây sống ở Ý, sinh ra từ đầu thế kỷ 20 thời mà phương tiện đi lại còn là những cỗ xe ngựa. Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều không gặp tình trạng đó.
Cũng cần nhớ rằng mặc dù việc nhìn người khác rất quan trọng, nhưng đừng vì thế mà nhìn họ trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta nhé! Điều này rất khiếm nhã. Burns và Jack Benny chơi thân với nhau từ bé. Nhờ vậy tôi không còn thấy run nữa.
Người đó có lòng nhiệt tình hay không? Có thật sự thích hợp với công việc này không? Nếu cảm thấy ứng viên quá e dè hay sợ sệt, hãy áp dụng những phương pháp khởi đầu câu chuyện mà tôi đã trình bày ở chương hai. - Chào anh, xin anh cho biết lý do vì sao anh đã tình nguyện trở thành một phi công? Chỉ có giọng người ca sĩ thổn thức qua làn nước mắt.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR. Anh ấy nói năng không chút tự nhiên. Và ông sẽ từ chối lời mời của tôi, chắc chắn như thế.
Nhưng Frank đã làm tôi rất đỗi ngạc nhiên khi anh nói: Tôi đã thường hát ca khúc này nhiều lần rồi. Những lời đầu tiên này đã làm vài người tủm tỉm. Trong một chương trình truyền hình ở Florida, tôi đã trò chuyện với một vị khách mời đặc biệt.
Bob có hai người bạn thân trùng tên Larry, và tôi là người bạn Larry thứ hai của anh ấy. Tôi xin chịu trách nhiệm. Một vài lời tâng bốc họ cũng đâu phải là quá đáng!.
Nhưng ai cũng thích thú và hào hứng. Bà cụ đã 80 tuổi, cha bà từng chiến đấu trong cuộc nội chiến Nam-Bắc. Tôi hít thở thật sâu cố lấy bình tĩnh rồi tự động viên mình: Larry King, Larry King, hỏi tiếp, hỏi tiếp đi.
Và khi nào mới thích hợp để nói chuyện phiếm? Cách nói ngắn gọn, sắc sảo sẽ gây ấn tượng và có sức thuyết phục hơn rất nhiều. Lúc Stacey đến bắt tay Bill thì bạn có thể lựa lời nói: Mình biết hai bạn có nhiều chuyện để nói, vậy chút xíu mình sẽ quay lại nhé!. Tối Chủ Nhật, tôi nhận ra ra Dick quả thật không phóng đại.
Trước hết là sự bình tĩnh. Dù không ngồi vào ghế khách mời trong chương trình của tôi, bạn cũng nên rút kinh nghiệm từ họ. Mọi người dường như ai cũng có lần phàn nàn về hội họp.
Ông sẽ tạo ra một sự kiện lớn đấy. Vào thập niên 1950, chúng ta phải biết một ít về cái gọi là Chiến tranh lạnh. Tại sao chúng ta không đun nóng Đại Tây Dương lên? Khi phía dưới quá nóng thì những chiếc tàu ngầm này cũng phải ngoi ngóp bò lên mặt nước thôi.