Tôi sẽ hết sức giúp ông để triệt cái thói đó đi. Không phải tranh biện mà làm cho người ta tin được. Tôi thích coi anh dạy chó lắm.
Như trên kia tôi đã nói, giáo sư John Dewey cho rằng thị dục huyễn ngã là thị dục mạnh nhất của loài người. ít lâu sau khi bắt đầu theo lớp giảng của tôi, ông với vợ đi xe hơi về quê bà để thăm họ hàng. Bằng một giọng cảm động, bà ôn lại những kỷ niệm êm đềm hồi xưa:
Viên thu thuế tức thời thẳng người lên, dựa lưng vào ghế, kể cho ông Parsons những chuyện về nghề của ông, những vụ gian lận xảo quyệt mà ông đã khám phá được. Tôi xin nhiệt liệt giới thiệu nó với "hải nội chư quân tử". Vừa nói, tôi vừa viết hai điều hại đó trong cột "Hại", rồi đưa tờ giấy cho ông ta và nói: "Xin ông cân nhắc kỹ lưỡng lợi và hại đi, rồi cho tôi biết ông quyết định ra sao".
Đừng bao giờ chê ai là lầm hết". Tôi xin hạ xuống nhiều hơn nữa. Bà nói: "Tôi ăn cơm tháng tại một khách sạn gần nhà và họ cho một người hầu gái đem lại nhà tôi.
tinh thần hiểu biết lẫn nhau. Ông Pierpont Morgan nhận thấy rằng hành động của loài người thường có hai nguyên do: một nguyên do mà người ta giấu đi - cái đó mới thiệt; một nguyên do mà ta khai ra vì nó có vẻ cao đẹp, đáng khen. Câu đó ở trong Thánh kinh".
Chắc bạn đã được nghe người ta nói tới nó: tên nó là Caruso. Trong tuần lễ bày hai con chuột đó ra, số hàng bán được tăng lên năm lần. "Nên ôn tồn, ngọt ngào, không nên xẵng".
Cho nên cha kéo, con đẩy. Nhưng Meade vì ngần ngừ trễ nãi đã làm ngược hẳn hiệu lệnh ông và để quân phương Nam thừa dịp mực nước xuống, qua sông mà thoát được, lỡ mất cơ hội độc nhất, vì chỉ một trận đó có thể chấm dứt cuộc Nam Bắc tương tàn. Ông ấy mong tôi làm lợi lớn cho ông mà không giúp cho tôi được một việc nhỏ.
Anh cho một người phụ việc lại thế. Đời sống của Hoàng đế Nã Phá Luân, chứng minh lời nói đó. Ông này điều tra về những khách hàng ương ngạnh đó, thì thấy từ trước tới nay họ trả sòng phẳng lắm.
Khi ông về rồi, tôi nhiệt liệt khen ông. Có lẽ hôm nay tôi không thích những bài tôi đã viết hôm qua nữa. Một hôm, tôi gặp một người hiến binh cưỡi ngựa, có vẻ muốn làm oai lắm.
Cậu nhịn ăn bữa trưa và để dành tiền giấy xe điện cho tới khi mua được một cuốn tự điển tả công nghiệp các danh nhân nước Mỹ. Ông Cohan công việc bề bộn là như vậy mà không ngày nào quên, sáng một lần, chiều một lần, gọi điện thoại hỏi thăm tin tức mẹ. chiều qua người ta không mời tôi dự tiệc.