000 năm, những người Sumerite đã từng sống tại Babylon. Chúc bạn khám phá được nhiều điều thú vị và hữu ích từ cuốn sách này! Những người thợ kim hoàn đã chế tạo được những đồ trang sức rất đẹp và tinh xảo.
Chúng ta là những con người tự do mà ! – Kobbi hưởng ứng. Rất nhanh sau đó, Megiddo đi theo và mất hút cùng với ông chủ mới của mình. Nếu hiểu như vậy thì quả thật tính khí của chúng ta đã trở thành kẻ thù tệ hại nhất của chính chúng ta.
Thật lạ lùng biết bao, tôi không còn thiếu hụt tiền bạc như trước nữa. Suy đi tính lại, con chỉ còn cách bán đổ bán tháo phần còn lại cho một người Do Thái để kiếm được đồng nào hay đồng ấy. Và bởi vì tôi biết cách đạt được điều đó nên nhà vua đã yêu cầu tôi truyền dạy cho tất cả các bạn.
Tuy nhiên, vua Nabopolassar đã mất trước khi nhìn thấy công trình hoàn tất. Nếu anh Araman có thể chứng tỏ cho em và người bạn thân của em là Mathon thấy kế hoạch làm ăn của anh ấy đạt được kết quả tốt, thì em rất vui lòng cho anh rể mượn toàn bố tiền dành dụm của em trong ba năm qua". Khi đó, tôi có thể bị họ đánh chết mà chẳng phản kháng gì được.
- Vậy thì, các bạn hãy nói thử xem, làm thế nào để chúng ta tìm ra những cách thức nhằm thu hút sự may mắn đến với mỗi người? Nhưng chưa bao giờ thần thánh cho tôi thỏa nguyện cả. Tôi rất tin cậy anh ta, và thường giao cho anh ta những việc quan trọng.
Hễ cháu gieo hạt giống càng sớm, thì cháu sẽ thu hoạch càng nhanh. - Tại sao một người thợ làm bánh kỳ cựu như ông lại cần một người thợ làm bánh khác? Ông vẫn có thể dạy cho một người nào đó như tôi chẳng hạn cách làm bánh mà? Hãy nhìn vào tôi này! Tôi còn trẻ tuổi, khỏe mạnh và lại ham thích làm việc. Tôi cảm thấy tương lai của mình và gia đình thật yên ổn vì trong nhà có đầy tiền vàng dự trữ trong các rương, hòm… Tôi không còn là người bạn thân làm lụng vất vả của anh nữa.
Mặc dù đã rất cố gắng, nhưng chúng tôi không tài nào đếm được. Vài ngày sau vào một buổi chiều, Rodan do dự bước vào cửa hàng của Mathon, một người cho vay vàng, buôn bán nữ trang và các loại vải vóc quý. Công việc cũng tạo ra nhiều của cải giá trị, tạo điều kiện cho ông cháu làm những công việc có ích cho xã hội và được mọi người kính trọng.
Những thành quách đền đài đã biến mất, chỉ còn lại những phế tích đổ nát và vắng lặng. Cũng vì những lý do đó, một số người bạn thuở niên thiếu của ông Arkad tìm đến và nói rằng: - Tôi rất thích bánh của cậu, nhưng tôi còn thích hơn cách bán hàng rất dễ mến của cậu.
- Tôi muốn nhìn sự may mắn ở một khía cạnh khác. Trước đây, tôi cũng nghèo khó và đi làm thuê như các anh. Tarkad cảm thấy thật xấu hổ.
Bọn ông cũng rất lo lắng cho Kẻ cướp biển. Thế mà bây giờ ông lại bảo, ông cháu là một nô lệ khốn khổ ở Babylon! Nhưng cái xác không hồn của anh ta nhắc ông nhớ đến một kết quả thảm hại.