Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.
Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Mình không bao giờ thả. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này.
Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Không, tôi không cần biết.
Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không.
Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động.
Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.