Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra.
Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Ông bảo: Em nói tiếp đi.
Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Cặp giò kia phàm tục quá. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Giấc mơ cũ rồi mà. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết.
Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.