Sẽtop1

Cắm sừng với con bạn thân dễ dãi chung phòng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.

    Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.

    Mất cái giấc mơ đấy. Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.

    Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.

    Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Tôi đi bộ cũng được.

    Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy.

    Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.

    Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.

    Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Và dễ sống hơn một chút.

    Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap