Anh bạn you know liệu có giao tiếp hiệu quả không nếu cứ để thói quen bạn biết không lấn áp? Một thói quen nhỏ nhưng đem lại một tác hại có thể không nhỏ chút nào. Khi kể câu chuyện này Sinatra đã làm cho khán thính giả cười vỡ bụng. Tôi cảm thấy có lẽ mình đã đi đúng hướng.
Một tối nọ anh gọi điện cho tôi với giọng hớt ha hớt hải: Larry, tôi gặp rắc rối to rồi. Khi bạn trình bày một bài diễn văn trước công chúng, sự cô đọng và ngắn gọn sẽ được mọi người hoan nghênh. Tôi tập đọc cho thật truyền cảm.
Sao thầy không làm nhiều hơn thế, thưa thầy? Với một cuộc điện thoại không liên lạc được thầy đã ra chỉ thị cho cả trường làm lễ tưởng niệm Gilbert. Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài chương trình thêm 15 phút nữa. (Việc gặp ông giám đốc Marshall Simmonds cũng do tình cờ chứ tôi đâu có quen biết gì ông ta.
Anh ta nhào đến cái micro: Thưa quý vị, trước khi quý vị ra về… Xin một tràng vỗ tay cho… anh bạn tốt của tôi: Larry King! Đài phát thanh ở Miami, chuông điện thoại reo . Lúc mà thầy Cohen đang đọc bài diễn văn tưởng nhớ cậu học sinh Moppo quá cố.
Rồi những câu chuyện thời niên thiếu đầy sóng gió của cha lúc còn ở Nag… Bao giờ cuộc trò chuyện của hai cha con tôi cũng kết thúc bằng câu hỏi: Larry, hôm nay con học hành thế nào? Tôi chỉ còn biết thở dài ngao ngán chờ…tới giờ chương trình kết thúc. Và nhất là, bạn không cô độc trong quá trình nói mà còn có sự hậu thuẫn từ phía bạn bè.
Những lời lẽ ông dùng rất thuyết phục. Hỏi về các vấn đề mà họ hoàn toàn có thể trả lời được. Bình thường Hope đâu có như thế, chỉ khi ánh đèn camera chiếu vào là Hope trở nên luống cuống lập cập.
là một diễn giả có kiến thức sâu rộng, luôn thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả như thể ông có phép thuật. Không có gì khiến người ta cảm thấy khó chịu hơn khi suốt bữa tiệc phải nhúc nhích trong một cái bàn chật hẹp. Nếu tôi có tật nói lắp, tôi cũng không ngại nói với bạn rằng: Xin chà-à-o! R-r-ấ-t vui đ-ư-ợ-c-c làm quen v-ới bạn! T-t-ê-n của tôi là Larry King.
Coolidge nhìn tấm ngân phiếu, rồi ngước nhìn người nhân viên và nói: Please return (Xin vui lòng ra về). Tôi trả lời rằng tôi vẫn cứ thành thật mà thôi. Nhưng giờ đây tất cả đều lộn xộn.
Và có những lúc chỉ cần im lặng người ta cũng hiểu ý của bạn rồi. Sau đó khóa chặt của lại và bắt đầu nói, nói và nói. Luôn khai mạc đúng giờ.
Khi ấy ông là đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc. Vì thế, Jack quyết định giúp mẹ bằng cách thử đi buôn một chuyến. Chỉ có giọng người ca sĩ thổn thức qua làn nước mắt.