Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn.
Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Mà sống khoa học một chút.
Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.
Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.
Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.
Chứ không thở dài như những người thân… Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. What I fell what I know never shine through what Ive known
Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo.
Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.