Sẽtop1

Em gái xinh đẹp trộm đồ ở tiệm quần áo bị bắt

  • #1
  • #2
  • #3
  • Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi).

    Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.

    Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.

    Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.

    Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Tớ không biết và tớ cũng biết.

    Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Và một số lí do khác… Cảm giác như không thể lành lại được.

    Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.

    Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.

    Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.

    Nó cùng tham gia giải với bạn. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap