- Nghĩa là sao? Cậu cũng từng bị như thế à? Tớ tưởng sau vụ rắc rối với Jennifer, mọi chuyện của cậu sẽ thuận buồm xuôi gió chứ? Đã đến lúc cần tìm đến Jones. - Vậy vào thời điểm đưa ra những quyết định đó, cậu có biết chúng sẽ dẫn đến hậu quả khó khăn hiện tại không? - James hỏi.
Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên. Và trên hết là anh phải đánh giá đúng năng lực của từng nhân viên, tuyển dụng bổ sung nhân lực, xử lý các trường hợp buộc phải cho nghỉ việc, và làm cả những việc anh không thích chút nào - đó là kỷ luật các nhân viên của mình. Anh vẫn chưa quên cảm giác lo âu và thất vọng thường xuyên trước đây, và anh cũng nhớ những gì mình đã nói với con gái cuối tuần trước, khi hai cha con anh cùng chơi cầu lông: "Càng được chuẩn bị kỹ lưỡng, công việc sẽ càng trôi chảy và con sẽ càng cảm thấy vui hơn khi công việc hoàn tất".
Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó. Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp.
- Cậu hãy ngồi xuống đi. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.
Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. "Những cuộc gặp gỡ đột ngột như thế này thường hiếm khi hứa hẹn điều gì tốt đẹp", James thầm nghĩ.
Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. Họ là một đôi khắng khít trong học tập lẫn khi chơi thể thao. Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình.
Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói: Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt. Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James.
Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: - Không sao, anh cứ tiếp tục đi. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".
Thật ra, chẳng phải họ phụ thuộc vào nhau đến mức có cùng mọi chọn lựa. Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. - Bản tổng kết công việc à? Nghe cứ như trong quân đội ấy.
Jennifer đã lặp lại rất chính xác, cho nên tớ biết là cô ấy hoàn toàn hiểu mình đang làm gì. Và khi nhân viên đạt được thành công trong công việc, cậu mới có cơ hội nhận ra những nỗ lực của họ, khuyến khích họ phát huy năng lực của mình. - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết.