quân Đồng minh để chặn bước tiến và xóa bỏ chủ nghĩa phát-xít. Tom Watson, con trai của nhà sáng lập đã không nhắc gì đến sự kiện này. Do vậy, Gerstner cần tháo bỏ nó, đánh thức gã khổng lồ.
Nhưng vào thời của Watson, nếu xem lại các bảo tàng phát minh, thiết kế tiếp thị chưa được đặt ra. Và có thể thấy thấp thoáng bóng dáng của Watson ở đây. Trong số các vị khách mời, người ta thấy cả nhà khoa học lãnh đạo dự án Manhattan, Robert Oppenheimer.
Chúng thậm chí giúp xử lý chính xác tình trạng thương vong và tử vong của quân đội và vô số công việc tính toán quân sự khác. tử theo IBM qua phát triển công nghệ, kỹ thuật quản lý và lãnh đạo bán hàng. Trong khi Fortune gọi Tom là nhà tư bản thành công nhất thế giới vào năm 1986, thì Nhà Trắng trao cho Tom Huân
Khi giảng dạy tại Nhật ông đã giảng rằng: Cách quản trị của Nhật Bản mang giá trị Nhật Bản. T, Watson làm nên sự nghiệp của mình và IBM. Vào thời của mình, Watson đã chi đến 3% doanh thu cho nghiên cứu và phát triển.
Và bạn đang nghĩ rằng thất bại là kẻ thù tối cao của thành công. Chuyện phá phách này, chính Tom tâm sự với con gái vào cuối cuộc đời. với những tư tưởng kinh doanh có thể gây ngạc nhiên cho đến tận bây giờ.
Chữ C cuối cùng (computer) đã đóng một cột mốc chói lọi vào lịch sử khoa học máy tính hiện đại. Ông đi ra phía trước bàn chủ tọa, hai cha con đứng đối diện nhau và Watson giơ tay bắt tay Tom. Chẳng hạn như, ngày nay người ta khó mà phát triển tổ chức của mình, đặc biệt trên quy mô thế giới, nếu không cho tổ chức đó một tầm nhìn, sứ mệnh dài lâu và đặc biệt là sự tin cậy thật sự.
Không ai có nhu cầu và khả năng cần riêng những cái máy này. Tại sao một số người có thể đưa trái banh golf vào được 36 lỗ? Tôi đã tự làm được điều đó. IBM của Watson vẫn là một doanh nghiệp trung bình, xét về quy mô quốc tế.
Chúng ta luôn nhận thấy rằng chúng ta có nhiều thời gian hơn chúng ta tưởng. Có thể thấy gì qua sự kiện này? Nhiều đánh giá cho rằng Watson kiêu ngạo và thiếu phán đoán về thị trường chứng khoán trước những biến động Thậm chí, giai thoại về một nhân viên đã làm thiệt hại số tiền lớn nhưng Watson đã không sa thải mà còn xem đấy như là chi phí đào tạo nhân viên đó, đã được trích dẫn trong nghệ thuật dẫn dụ.
Và bốn năm sau, ở tuổi 27, Watson được cử tới Rochester, New York để vực dậy một công ty chi nhánh. Sáu trăm thực khách nhìn thực đơn và phì cười: Nước dùng tiết kiệm sức lao động (nước bổ dưỡng), Cải trộn linh kiện tính toán (gỏi cải trộn gia vị) và một món được thiết kế đại loại như vậy. Đó là gì? Đó chính là thái độ khiêm tốn dành cho tinh thần doanh nghiệp mà Watson
1997, Lou Gerstner trình bày việc tái cấu trúc IBM. 8,3 tỉ đôla, gấp chín lần. Watson đã thành công trong việc gửi đi một thông điệp và thông điệp đó được hiểu rõ, rằng ông là người cởi mở và biết lắng nghe.