Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ.
Phải tập trung vào học. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.
Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Cô gái bảo: Không.
Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Tôi lại dẫn ông anh đi. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ.
Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn.
Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Thôi, năm nghìn đi ạ. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.
Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt.
Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.