Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ.
Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.
Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi.
Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Cô gái bảo: Không.
Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Chỉ có con mèo không ngược.
Hạn chế ra ngoài nữa. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Không chung chung như những nhà mị dân.
Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Rồi, tôi phải tập chứ.
Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Nghĩ có vẻ khúc chiết. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.
Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Để người ta phải nể.