Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để.
Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Bị điểm kém chẳng hạn. Bạn cần làm việc, cần vận động. Cái bướu ở lưng lồi lên.
Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.
Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này.
Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Hót nhiều cũng không hay lắm.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp.
Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả.
Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Rồi chúng tôi vào phòng tập.