Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Này, mày chuyển cái bàn này lên.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt.
Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.
Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều.
Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.
Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời. Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người.
Nhưng đây là một trận bóng. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ.
Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà. Mấy người này trông nhát lắm.