Cá với bác gái xem đội nào thắng. Trốn học mà để bị nói. Đúng mà cũng không đúng.
Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.
Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt.
Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.
Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm.
Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.
Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Còn tôi, chưa đến lúc.
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…
Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.