Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.
Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ.
Chẳng cần gì nữa cả. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Càng kéo nó càng lùi lại.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Chúng tôi làm theo luật. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Đặc biệt là trong những người tài. Về danh tiếng và giá trị. Cuối mùa lại ra đợt mới.
Trinh sát phán đoán: Người quen. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Ta không phải là tên sát nhân.
Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Không chung chung như những nhà mị dân. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.