Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Cái cuối có phần họ nói đúng. Này, mày bóc cho chú bao thuốc.
Còn lại, nó mới là hư vô. Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương. Không phải học con phải về đây ngay chứ.
Chứ không thở dài như những người thân… Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.
Vứt béng cái chuyện này đi. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội.
Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Nghĩ có vẻ khúc chiết. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.
Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.