Tôi bảo anh ta đến sau ngày hôm đó. Hãy nói bóng gió rằng không ai kiểm soát bạn. Lúc đó không cần phải nén cảm xúc của bạn.
Họ hiểu rằng toàn bộ sự việc trên là một cuộc diễn tập cho thấy mọi người phản kháng với sự thay đổi như thế nào. (Lưu ý là cách này không áp dụng cho việc chia tay với một người nào đó. Bạn phải nhớ là trong bữa tiệc đó bạn phải là một khách hàng quen thuộc của Le Posh và bạn đã có một tài khoản riêng.
Những phản ứng nhanh nhạy của họ bỏ qua bộ não và đi thẳng vào ruột. Tôi đưa cho anh ta một chiếc máy thu băng nhỏ trên bàn của tôi. Một người bạn khác, Bob Summers, ký vào thư điện tử với những chữ viết tắt.
Khi cô ấy nói hết lời, mọi người chờ đợi một cách lịch sự để xem liệu cô ấy có muốn nói tiếp không cho đến khi họ thực sự bắt được những ý kiến sống động với ngữ điệu bình thường. Ngược lại, dòng tiêu đề Bạn được đề bạt! thể hiện được thiện cảm của sếp Tôi sẽ nói cho bạn biết cách thực hiện như thế nào.
Lúc này, trong trí tưởng tượng khốn khổ của những nhà văn, ban biên tập là một tòa án gồm những công tước, bá tước và nam tước (được gọi là biên tập viên) ngồi ở một phòng lớn trong lâu đài nhà xuất bản. Tôi là người rất hăng hái và tôi sẽ góp phần lớn vào cuộc nói chuyện này. Ngưng lại, nói thật to, rồi chạy thật nhanh.
Anh không đoán được cảm xúc của tôi rằng tôi nghĩ là tin nhắn của anh có nghĩa là tin tốt cho tôi không nhỉ? Điều đó cso nghĩa là tôi không còn quý anh nhiều nữa ư? Thật không có ý thức. Mọi người đang thảo luận về một nhân vật nổi tiếng, một chính trị gia, hoặc một người nào đó bạn không biết nhưng bạn nghĩ là nổi tiếng. Rõ ràng là, ghi lại những chỉ dẫn không chỉ làm cho những khách hàng hay hoài nghi cảm thấy yên tâm.
Bạn không bao giờ nhìn thấy tấm biểu ngữ có ghi: Chẳng có gì xảy ra ở đây ngày hôm nay. Lúc đó, tôi đã không liên kết hai câu trả lời của cô ấy. Tuy nhiên, trong thư điện tử, từ Tôi đen ngòm to tướng đó lại hiện rõ trên màn hình của người nhận.
Bạn và một vị giáo sư tâm thần học bước vào phòng thí nghiệm và nhìn thấy hai người đàn ông khỏa thân đang ngồi trên chiếc ghế tựa, không một mảnh vải che thân, gương mặt họ mỉm cười ngượng ngùng. Một chiến hạm hùng mạnh đang lướt qua vùng biển đông dữ dội trong một đêm tối tăm. Có phải cô ấy không nhận thức được là tôi sẽ hoảng sợ khi đọc từ tai nạn khi các cháu nhỏ yêu quý của tôi, Allison và Julia, đang được cô ấy chăm sóc?
Vị giáo sư không hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Biểu hiện đó tạo cho anh ta thái độ trịnh thượng. Sau đó quay lại phía Mồm to: Xin lỗi, bạn đang nói…?
Hãy suy nghĩ trong giây lát về một cái ôm chân thật. Chào Jenna, tôi đang hy vọng bạn sẽ dành thời gian tham dự bữa tiệc vào tối ngày thứ sáu Geoffrey Steve bắt chước đó là tất cả, mọi người ạ trong phim Daffy Duck, Walter cười và vỗ tay.