Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác.
Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau.
Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.
Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Đã đi một số cây số. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy.
Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Thôi về đi kẻo vợ con mong. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi.
Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Tua nhanh thôi, mệt rồi. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.