Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả.
Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Rao giảng cũng là chơi. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.
Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.
Chả thằng nào là không biết quay cả. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.
Ta cũng được đi câu. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Em bảo thế thì con phải gọi điện về.
Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Mình không bao giờ thả. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật.
Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.
Cuốn sách thì vớ vẩn. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em.