Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau.
Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.
Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên.
Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Ra trường bác khao to. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn.
Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Nhưng bạn muốn về ngay.