Có phải Thomas Watson quan niệm rằng lãnh đạo là một bổn phận? Ai cũng đoán ra kết quả: cửa tiệm suốt ngày người ra kẻ vào, bà thì bán hàng luôn tay và cười nói luôn miệng. Việc làm này của Watson vẫn được duy trì nửa thế kỷ sau đó.
Watson hiểu rằng đến lúc phải ra đi. Đó là chuyện của năm 1937, năm Tom gia nhập IBM trong vai bán hàng. Người ta đã hỏi ông vì sao lại tăng sản xuất và tích trữ máy cùng với linh kiện, trong khi từ Mỹ đến các nước châu Âu người ta phải giảm số lượng.
bao nhiêu sức mạnh để làm ra gã IBM khổng lồ mà không thể lớn khôn. Và ông luôn để mắt, nghe ngóng những kỹ sư, những nhà sáng chế. Vấn đề là ở chỗ nó dẫn đầu thiên hạ trong lĩnh vực điện thoại di động, bỏ kẻ về nhì với khoảng cách khá xa.
Ngày nay, một công ty hiện đại thường phải phát biểu hoài bão (Vision) của nó, nếu muốn sống sót trong cạnh tranh. Watson thổi vào đó những sinh khí mới. Ông cẩn thận định nghĩa con người ở đây là những cá nhân vui buồn sướng khổ chứ không phải là con người tập thể hay con người công cụ để kinh doanh.
Logo năm 1956 do Paul Rand thiết kế, biểu thị sức mạnh, sự tin cậy. Suốt cuộc đời của mình, Watson đã thể hiện cho việc làm ăn một ý nghĩa còn nhiều hơn cả chuyện làm ra nhiều tiền. Ông dành nhóm đối tượng này để truyền tải thông điệp riêng cho mục tiêu kinh doanh của công ty.
Chẳng hạn như khi mọi người thảo luận về phàn nàn của khách hàng rằng các thẻ đục lỗ của CTR quá to và cồng kềnh làm vướng bận khi đưa thông tin vào thẻ, thì Watson liền quay sang kỹ sư trưởng Walter Spahr và hỏi: Cấp dưới càng ngạc nhiên hơn khi ông không chỉ ra tầm nhìn mà mọi người chờ đợi, đó là chọn máy tính để đưa CTR trở nên vĩ đại. Tom căng thẳng nhưng không dễ chịu thua.
Họ chỉ khác nhau về phạm vi: xã hội của bà chủ tiệm tạp hóa là một khu phố, còn xã hội của Sam mang tầm cỡ thế giới. Xem Tom đã phản ứng ra sao khi còn thanh niên, đây là mô tả của Time trong loạt bài 100 người ảnh hưởng nhất trong thế kỷ XX (7. Nhưng trong thực tế, Tom đã gia nhập cái nơi mà ông chán ghét: IBM của cha.
IBM không ghi tên phát minh máy tính, nhưng Watson cha đã chọn nó để tiên phong và Watson con sẽ hoàn thành cuộc cách mạng sau đó, như ngày nay chúng ta đã biết. Việc tách-nhập chỉ là nhu cầu của từng thời đại. IBM đã bỏ vào đó nửa triệu đôla, bằng một nửa kinh phí xây phòng thí nghiệm.
Có một công ty đã chế tạo ra máy đánh chữ điện tử bằng nhựa tổng hợp. Các lưu trữ của chính hãng IBM, ở mục chair- man viết về nhà sáng lập IBM Thomas J. Vì thế, Watson quay qua nói chuyện sức khỏe với nhân viên.
Đây là đợt tuyển dụng phụ nữ làm những công việc chuyên môn đầu tiên của IBM. Và họ nói chuyện với nhau. Tom mạnh hơn cha của mình nhưng đó là một sự tiếp nối, cũng rất tròn trịa.