Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa. Còn James lúc nào cũng thấy mình có quá nhiều việc phải làm đến nỗi anh không còn chút thời gian nào để nghĩ đến những sở thích của mình nữa, nói chi đến thời gian dành cho gia đình. Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.
Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Đó là một dự án gồm nhiều giai đoạn, và Jessica tin rằng cô đã lưu tâm kỹ lưỡng đến tất cả các công đoạn này.
Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên.
Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối. - Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện.
Mình phải làm điều gì đó, điều mà trước đây có thể mình chưa bao giờ làm. Một lần nữa, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông. - Không đơn giản đâu.
Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai. Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà. Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James.
Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. - Khoan đã, - Jones vừa nói vừa giơ tay ra chặn lại. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!".
Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi.
- Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. Khi giao việc, tớ cũng làm những việc cần thiết như thường lệ. - Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian.
Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước! "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!". Mọi người đã hoàn tất những công việc đơn giản, và những công việc còn lại đều phức tạp hơn, nên James phải mất nhiều thời gian hơn.