Chăm lo bằng quỹ hỗ trợ đối với những người hi sinh và thân nhân của họ. mà ngôn ngữ hiện đại ngày nay gọi đó là một dấu hiệu trong bộ nhận diện của một tổ chức được nhắc đến nhiều có lẽ là nhờ vào khả năng nó giúp người ta nhìn thấy. Nhưng đang học nửa chừng thì ông thôi học để lên thành phố tìm việc.
Ông gọi đó là mặt rất khác của thất bại. Cha thật sự không hình dung được công việc ra sao cả. Chúng thậm chí giúp xử lý chính xác tình trạng thương vong và tử vong của quân đội và vô số công việc tính toán quân sự khác.
Những bộ trang phục lịch sự chính là một ví dụ trực quan nhất cho văn hóa khác biệt của IBM, vào thời kỳ của Watson. Watson trở thành nhân viên bán hàng tập sự vào năm 1896 cho NCR, sau 5 năm lăn lộn ở thành phố. Chúng ta chọn cách nhìn đó cho cuốn sách này.
Từ trước đến nay người ta vẫn tin rằng Thomas Watson đã nói: Tôi nghĩ có một thị trường thế giới cần năm cái máy tính. Watson đã giải thích cái tên đó: Nhưng nguyên tắc 5C vẫn là nguyên tắc vàng của những nhà bán hàng chân chính cho đến tận ngày nay.
Watson không được nhắc đến một dòng ở quê nhà, ngoại trừ vài tin tức ở New York. Fortune đã gọi đó là canh bạc 5 tỉ đôla ($5 Billion Gamble). Vận may đã cứu ông khi đạo luật bảo hiểm ra đời và công việc thống kê
Người ta lắng nghe ông hùng biện là phải, bởi lẽ bất cứ ai nghe đến những yếu tố làm nên số phận thì lập tức sẽ chú ý lắng nghe, dù là chúng được đặt trong phạm vi kinh doanh hay phạm vi nào đi chăng nữa. Rời sân ga, chàng trai đi về khu trung tâm thành phố và sẽ trải qua 11 năm vinh quang lẫn cay đắng. Không có nhà quản trị tài năng chân chính nào muốn sa thải nhân viên.
Flint cần một người cứu và làm cho nó lớn lên. Tạp chí Time nói bí quyết thành công của Tho- mas Watson là xây dựng lòng trung thành nơi nhân viên. Dự án này hoàn thiện vào năm 1964 và nó đưa loài người
IBM đứng ngoài cuộc cách mạng lớn nhất trong lịch sử công nghệ của loài người là Internet. Các công chúa, vua và các chính khách nước ngoài đến viếng thăm IBM sẽ được đón tiếp ở đây. Watson bắt đầu chú ý khi cầm trong tay báo cáo của James Bryce từ phòng thí nghiệm, rằng các ống chân không có thể dùng được cho IBM và nó cho phép tính toán hàng ngàn phép tính trong một giây.
Các nhà trang trí công ty thì khắc nó trên đá. Tuy nhiên, hoài bão về một tổ chức vinh quang của ông, từ trước đó hai thập niên, cho biết những cách tân của ông là ước muốn tự nhiên. Lou Gerstner xuất hiện ba năm sau, khôi phục lại IBM bằng tinh thần kinh doanh Watson.
CEO Andy Grove của Intel cũng phải thốt lên: Không thể tưởng tượng IBM đã suy sụp đến mức nào. Đó là lần đầu tiên nước Mỹ lượng lớn các máy tính dập thẻ đục lỗ để tính toán.