Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm.
Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác.
Và xã hội nó đâm ra thế này. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.
Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Trơ trọi giữa phố đông.
Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Đừng làm mọi người buồn lo.
Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.