Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. Chuyển sang máy mát xa.
Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Tất cả đều không sâu đậm. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.
Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới. Tôi ngồi như tượng đá.
Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Tôi rất hay chảy nước mắt.