Những ai không bao giờ bằng lòng với mình sẽ chẳng bao giờ biết quý trọng những gì hiện có. Có phải là sự thất vọng đã từng làm anh ngã bệnh hồi đó không? Câu trả lời là không. Hãy tìm cách nhìn nhận để trở lên yêu thích và say mê công việc hiện tại
Trong khi đó, những người hạnh phúc lại đón nhận tình huống tương tự với thái độ tích cực và cho rằng người kia thật sự tốt bụng. Chúng ta cứ đẩy, đẩy và đẩy mà chẳng bao giờ để ý rằng làm như thế sẽ chẳng giải quyết được chuyện gì cả… vì chính bản thân nó đã như vậy rồi. Thực tế cho thấy rằng người hạnh phúc và người bất hạnh có cảm nhận và kinh nghiệm sống khá giống nhau.
Thứ nhất, mọi người cho rằng ông là một người tự mãn, khó chịu và ông không xứng đáng để họ đặt hết niềm tin. Bạn thử nghĩ xem, chúng ta mất chưa đến 1/6 giây để nhận ra nét mặt của một ai đó. Thế nhưng vào cuối buổi tiệc, ông buồn rầu tâm sự với những người bạn của mình: "năm tôi 23 tuổi, tôi đã nghĩ sau này mình phải là tổng thống Mỹ, vậy mà bây giờ…"
Hãy tin rằng ngày mai là một ngày mới và mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, Ramos vẫn luôn mong muốn sự nghiệp của mình tiến xa hơn nữa. Một trường đại học nọ đã cho sinh viên làm bài thi cuối khoá vào buổi sáng sớm ở tầng trệt, mặc dù cùng lúc đó đội bảo dưỡng kỹ thuật đang cắt cỏ ngay bên ngoài cửa sổ.
Lời qua tiếng lại cho đến lúc sự căng thẳng làm họ quên hẳn tình ruột thịt giữa 2 người. Nhưng cũng đừng luôn cầu cứu sự thương hại của người khác khi chính mình có thể vượt qua. Làm sao bạn có thể hoàn thành một mục tiêu trừu tượng vì sẽ không bao giờ bạn biết chắc là mình đã đạt được hay chưa.
Kết quả là những phụ nữ khi được tiếp xúc với người khác thấy mình chẳng còn phải lo nghĩ nhiều, trong khi những người phải giải quyết một mình cảm thấy không hề khá hơn chút nào. Với ông, cả thế giới dường như sụp đổ. Đó chính là lúc bạn đang trăn trở tìm hướng đi và ý nghĩa cho cuộc sống của mình, đó là lúc bạn đã ý thức được và có khát vọng đi tìm niềm vui và hạnh phúc thực sự.
Có những lúc nụ cười không phải lúc nào cũng đi cùng với niềm vui và nước mắt chưa thể nói lên điều tuyệt vọng. Thái độ của chúng ta thường được bộc lộ qua những biểu hiện tinh tế hơn - qua nét mặt, giọng nói và ngôn ngữ cơ thể… Chấp nhận, vượt qua hay bị luỵ buồn bã? Điều quan trọng là cách chúng ta đón nhận chúng như thế nào.
Người chiến thắng cuộc thi ăn bánh mì kẹp ở Nathan năm 1999 đã bị buộc tội gian lận. Những người xung quanh nhìn thấy cảnh đó đều phải quay mặt đi. Đối với mọi lứa tuổi và mọi thành phần xã hội, có một niềm tin vững chắc vào năng lực bản thân sẽ làm tăng khả năng thành công và mức độ hài lòng về cuộc sống.
Bạn hãy mạnh dạn đặt mình ở vị trí thấp hơn nữa, ở tình trạng đau thương hơn nữa, tồi tệ hơn nữa - bạn sẽ lập tức nhận ra mình vẫn còn hạnh phúc lắm - ít nhất là hơn chính mình và nhiều người trong những hoàn cảnh tệ hại, đau khổ hơn. Điều gì đã làm thay đổi hiệu quả công việc như vậy? Năm 1998, những trận bóng vào đêm thứ Hai diễn ra sớm hơn một giờ, kết quả là các công nhân đã ngủ một đên tròn giấc hơn. Cuối cùng, mâu thuẫn nảy sinh vì ai cũng muốn tổ chức lễ ở nhà mình và theo cách của mình.
Chắc bạn sẽ không ngồi xuống cạnh cây Giáng sinh và nhắc Elice rằng em vẫn chưa nhận được những món quà mà em hằng mong đợi? Vậy sao chúng ta cứ buộc mình phải nghĩ đến những thứ mình không thể thay vì nên nhắc nhở mình nghĩ về những điều bạn đang có? Khi trưởng thành hơn thì những tấm gương trong bạn cũng sẽ thay đổi theo. Dù bạn gặp sự cố, tai hoạ, oan ức, bị tổn thương hay gân ra tổn thương cho người khác, sự tự nhìn nhận bản chất đúng sai của vấn đề quan trong hơn việc người khác nghĩ về vấn đề đó như thế nào.