Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn.
Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Thật lòng, tôi muốn khóc. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.
Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Cứ ngỡ mình yêu mình. Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn.
Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Nhưng như thế là em còn muốn. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.
Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Ta cõng nàng đi trên sóng. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.
Hắn biết vì hắn đã từng. Cười vui cho dễ sống. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.
Đây là một thử thách nữa. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.