Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó.
Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh.
Bởi cô ta làm giáo viên. Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.
Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.
Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện.
Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. 000 dành dụm được từ đầu tuần. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.
Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Mà đời người thì có mấy đâu. Mở tủ ra, thay quần áo. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.