Văn hóa công ty của họ là ăn mặc lịch sự nên đương nhiên tôi phải chọn một bộ cánh phù hợp. Hãy nhớ là Emily đã mất năm 1960, và nhiều ý kiến gợi ý mà bà đưa ra rất có thể hoàn toàn không phù hợp với thời đại bây giờ nữa. Tại sao bạn lại lặp lại như một cái máy trong khi bạn là một con người? Bạn sẽ không viết Cái gì lấp lánh không phải là vàng thật, khi bạn muốn nói tất cả mọi thứ lấp lánh đều không phải là vàng.
Để tôi trả lời câu hỏi này, hãy quay lại Thời kỳ khủng hoảng những năm 1920, đặc biệt vào lúc 11. Vài tháng sau, tôi nhận được thư điện tử của cô ấy viết là, Leil, mình không thể nói cho cậu biết là cả gia đình mình thích hệ thống nghe nhạc phim đó đến mức nào. Khi dự tiệc, phần lớn mọi người sẽ chắc chắn là ghế của một vị khách không quá cứng hoặc nắng chiếu thẳng từ cửa sổ sẽ không làm lóa mát anh ấy.
Tuy nhiên, tôi không đồng ý với câu châm ngôn nhàm chán, Bạn không bao giờ có cơ hội thứ hai để gây được ấn tượng tốt đẹp như lần đầu tiên. Thay vì gọi điện, hãy để lại tin nhắn hộp thư thoại: Chào Erica. Tôi hỏi liệu anh ta có bản thu âm thử nghiệm nào không.
Foster nói về chủ đề yêu thích của Roberto. Một buổi tối thứ Sáu tại một nhà hàng, Tiffany đã uống quá nhiều. Nếu người mà bạn định ôm đón nhận cái ôm của bạn, cô ấy sẽ sà vào cánh tay đang sải ra của bạn.
Đây là cách em thường hành động khi đồng ý. Bà ta nói nhỏ vào tai tôi, Này Leil, váy của cô bị dính chặt vào quần lót rồi. Bất kể khi nào bạn đang nói chuyện với người khác, cùng với cả nhóm hay riêng lẻ từng người, hãy ca ngợi người bạn đời đặc biệt đến mức nào và bạn tự hào về anh ấy hoặc cô ấy ra sao.
Đó có lẽ không phù hợp vì Cohn và Engels dã không giới thiệu tôi. Ngồi bên phải người chủ tọa, khách danh dự, hoặc người được chú ý trong bữa tiệc cũng ngầm ẩn vai trò quan trọng của bạn. Còn người kia ngước nhìn một cách đầy thèm muốn, và tự hỏi, Tại sao họ lại ở trên đó, còn mình thì vẫn đang vật lộn dưới này?
MẸO NHỎ #35 Người mở đầu cuộc trò chuyện đừng bao giờ hỏi những câu hỏi không vui Tôi đã đụng phải chiếc lọ hoa màu xanh đẹp đẽ trong phòng khách và nó đã vỡ tan. Tôi chắc chắn là bạn không hề ngạc nhiên khi những người tiếp thị và những người gây quỹ việc làm nằm thao thức cả đêm lên kế hoạch ép tiền với một hòn đá.
Cô ấy nói, Leil ạ, chúng ta phải ở trong phạm vi giới hạn có thể đối với độc giả của chúng ta. Thật không may, tôi tình cờ gặp Sidney Gertz, một người bạn và là một nhà tâm lý học rất được kính trọng. Và, tất nhiên cô ấy sẽ ghi bạn vào danh sách những người bạn đặc biệt của cô ấy.
Ngồi nhanh xuống chiếc ghế bên cạnh ông và bà Lý tưởng. Mặc cho sau đó cô ấy khen, tôi biết chương đó của tôi là một địa ngục. Bạn có thể tưởng tượng người giám sát của bạn sẽ ấn tượng thế nào khi bạn chăm chú lắng nghe và sau đó ghi lại nguệch ngoạc trên tập giấy dùng để ghi chép? Bạn có thế có trí nhớ siêu hạng và là người đáng tin cậy như nhịp đập của tim bạn vậy, nhưng nếu bạn không ghi lại chỉ dẫn đó, khách hàng sẽ nghi ngờ là bạn thực sự đã quên rồi.
Hãy dành lại ưu thế lúc này. Để tăng cường mối quan hệ với người đặc biệt đó, hãy nói với cô ấy là bạn hiểu tại sao cô ấy gọi bạn như vậy. Chẳng hạn, khi bác sỹ, nha sỹ, và bác sỹ xương khớp đến tham dự hội nghị chuyên ngành, họ muốn học hỏi kiến thức từ những bác sỹ khác.