Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình. Dù lúc đó chả nghĩ gì.
Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Không biết thanh minh thế nào.
chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.
Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Và đây là lần thứ hai tôi khóc.
So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.
Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.
Thế mà rồi cũng ngủ được. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Câu chuyện có vẻ như vầy.
Như những lúc tôi không cần em. Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái.
Hình như cũng hoàn toàn thôi đau. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.
Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Chẳng ai bóc lột ai cả. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.