Sẽtop1

Bố bắn tinh trùng vào mồm đứa con gái

  • #1
  • #2
  • #3
  • Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.

    Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.

    Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Nhưng nó không còn ở đó.

    Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).

    Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.

    Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Ai theo thì sống, ai chống thì chết.

    Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản.

    Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Cái nồi inox đen sì. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).

    Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.

    Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap