Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất.
Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.
Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó.
Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.
Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Nhiễm thói ấy mất rồi.
Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.
Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Mân mê hoài cuốn anbum. Có phải tôi nói đâu.
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm.
Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…