Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra.
Và có lẽ cả hướng thiện. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về.
Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ.
Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.
Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Thậm chí, phải viết, phải sống. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.
Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.
Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Nguyên nhân thì rất khó xác định. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá.