Những giọt nước mắt bằng gỗ. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Chẳng có gì đáng bực cả.
Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Chính nó làm bạn đau không ít. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.
Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.
Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Một giọt rơi xuống sách. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.
Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.
Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Cháu nói thế không đúng. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.