Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.
Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ. Còn tôi, chưa đến lúc.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.
Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.
Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm.
Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.
Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Đến chỗ học không phải để học.
Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Thế thì anh không dám. Mà sống khoa học một chút.