- Nhưng làm thế nào anh chắc chắn tôi sẽ có được một cây đàn như thế, vì hai chúng ta hiện đang nghèo khổ không khác gì những nô lệ của nhà vua? – Kobbi hỏi. Nó đem lại sức mạnh, niềm tin mãnh liệt để ông có thể phấn đấu nhằm thoát khỏi thân phận hẩm hiu của mình. Rượu của ông ấy rất thơm và ngon.
Nếu không gượng đứng dậy được nữa thì lập tức họ bị xô qua một bên và nằm bẹp ngay tại đó, hoặc bị kéo đến khu vực dành cho những người đang nằm hấp hối, trên con đường dẫn đến những nấm mồ chôn cất qua loa. Những cơn gió lạnh buốt trong đêm ở sa mạc ào ào thổi đến, Kalabab cúi xuống, kéo tà áo choàng che đôi chân rắn rỏi của mình, rồi thong thả nói tiếp: Vậy có phải dịp may hiếm có đã vuột khỏi tầm tay của tôi không?”
- Bạn thân mến, ai là người có thể lên kế hoạch chi tiêu cho bạn? Có lẽ, dù được mệnh danh là bất khả xâm phạm trước quân thù, nhưng thành Babylon vẫn không tránh khỏi quy luật sinh - diệt của thời gian. Trải qua một đoạn đường dài, tôi đã đến vùng đất phì nhiêu, có nước, cỏ xanh và cây trái tươi tốt.
Bọn quản nô không ngại ngần giáng những trận roi xuống đầu của họ. Sáng ngày mai, cậu ta sẽ giúp ông đếm số cừu. - Theo tôi thì chắc chắn sau này, cậu sẽ là một thương gia thành đạt, giàu có.
Anh ta chỉ muốn có thật nhiều tiền để tiêu xài. Phải là nước mát đấy, vì trời đang nóng mà. – Hadan Gula cất giọng chân thành.
Bởi vì, công việc là người bạn tốt nhất mà tôi từng biết. - Làm việc nhiều để được cái gì, hả Megiddo? – Zabado chen vào. Vào lúc đó, trời rất tối nên tôi không thể quan sát được bầy cừu của ông ấy, nhưng căn cứ vào tiếng kêu, tôi đoán số lượng cừu chắc phải rất nhiều.
- Cuộc sống của tôi có hơn gì anh đâu. Sau vài giây do dự, một người dệt vải thân hình khá vạm vỡ khiêm tốn đứng dậy và đáp: Kế Megiddo là Zabado, kẻ ăn trộm cừu.
- Sau đám tang ông ấy, bà vợ hối hận rất nhiều nên đã gieo mình xuống sông Euphrate. - Khoan đã! – Ông dừng lời, đưa cao một cánh tay chỉ vào màn đêm rồi chậm rãi tiếp lời. - Khi còn trẻ, tôi đã từng học cách làm yên ngựa.
Ông ấy hứa sẽ chia lợi nhuận cho cháu. – Chàng thanh niên chán nản đáp Mỗi ngày ông Arad đều mua hai cái bánh, một cho mình và một cho người nô lệ, đồng thời hay nán lại trò chuyện với ông trong lúc ăn bá
Tuy nhiên, có lẽ quen với lối sống giang hồ khi còn làm đạo tặc, nên tôi nghĩ cuộc đời của tôi sắp bước vào những cuộc phiêu lưu mới. Bức tường thành đồ sộ này ngày nay chỉ còn dấu vết của phần móng và hào nước. Phần lớn mọi người đều vui vẻ chấp nhận, thậm chí họ còn sẵn lòng giúp đỡ tôi, nhưng cũng có một số người trách cứ tôi.