Vì cậu đã ghi chú lại mọi thứ, nên khi cần cậu có thể tham khảo rất nhanh. Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ. Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James.
Một tháng trước đây, tôi vẫn không chắc là có nên giao cho cậu không. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình.
Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau.
Áp dụng mức độ này khi bạn muốn người khác thông báo trước khi hành động để bạn kịp thời ngăn chặn những rắc rối có thể phát sinh. James cảm thấy mình như trở thành một người khác, thoải mái hơn, yêu đời hơn và thành công hơn. Tớ tin tưởng cô ấy sẽ làm được.
- Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Cả hai người đàn ông đều im lặng, mỗi người theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau:
Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James. Suốt những năm trung học, lúc nào Jones và James cũng chơi với nhau, cùng chọn những môn học giống như nhau, thậm chí cùng chơi các môn thể thao giống nhau. Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước!
Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm. Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế.
Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị!
Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện. James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông:
"Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Thông qua các đồng nghiệp, James bắt đầu nhận ra một sự khác biệt giữa hai người - một điều trước giờ chưa hề xảy ra đối với hai anh em họ. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.