Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo:
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Tôi cười khùng khục trong họng. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.
Gặp ở rất nhiều nơi. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.
Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Một pho tượng im lìm.
Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài.
Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.
Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.