- Không sao, anh cứ tiếp tục đi. Lạ thay, hai ông bố cũng là một đôi bạn tri kỷ. - Nghe giống như bản đánh giá hiệu quả công việc quá nhỉ.
Càng ngày anh càng cảm thấy Đặc tính cơ bản của con người là "Chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ và khó khăn hơn nếu trước đó ta đã đạt được một số thành công nhất định". Cậu cho tớ một ly nước mát là được rồi.
- Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian. Tớ rất ghét những thứ đó. Chẳng lẽ điều này đúng như vậy sao? Chẳng lẽ sau biết bao nỗ lực dặn dò thật rõ ràng, cụ thể khi giao việc cho nhân viên, anh lại thất bại bởi chi tiết quan trọng này? Trong chốc lát, anh thoáng cảm thấy khó chịu với chính mình nhưng rồi lại nhanh chóng cảm thấy thoải mái hơn.
Vì cậu đã ghi chú lại mọi thứ, nên khi cần cậu có thể tham khảo rất nhanh. Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!".
Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ. Và vợ chồng anh cũng bắt đầu có thói quen cùng đi dạo buổi tối quanh khu phố trước giờ đi ngủ.
- Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.
Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James. Bất kỳ học viên nào từng tham gia khóa học của tôi cũng đều cảm thấy bớt căng thẳng hơn trước. Jones luôn giữ được vóc dáng cân đối, cơ thể khỏe khoắn nhờ thói quen chơi golf và chạy bộ đều đặn ba, bốn lần một tuần.
Thứ sáu này nhé? 7 giờ được không? Nhớ dẫn theo bọn nhóc nữa đấy. Nhưng từ khi làm quản lý, anh không chỉ phải hoàn tất công việc của mình mà còn có trách nhiệm đối với hiệu quả làm việc của các nhân viên cấp dưới, theo đúng yêu cầu của công ty. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.
Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho. - James viết ra thật nhanh những điều anh đang muốn biết:
Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ. James cảm thấy rất vui. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.