Mách nước nhanh: Khi nói chuyện bạn nên luôn luôn sử dụng tên của người đó. “Tôi biết rằng anh nghĩ anh chưa sẵn sàng cho tôi biết sự thật. Họ không kêu ca, cằn nhằn hay có thái độ nóng nảy.
Người đó làm cho câu trả lời của mình không còn thuộc về ai bằng cách nêu ra niềm tin của mình về vấn đề thay vì trả lời trực tiếp. Bạn có thể cần đọc kỹ những câu hỏi sau: Nhưng không chắc rằng cậu con trai này sẽ cảm thấy thoải mái kể cho bố mẹ mình biết nếu cậu vừa lấy xe đi chơi đêm hôm trước.
Đây là hai ví dụ về cách thực hiện điều này. Cậu nghĩ chúng ta sẽ làm sáng tỏ vụ này bằng cách nào?” Anh cần nói cho tôi biết rằng anh không cố ý làm việc đó.
Một vài chỉ báo, chẳng hạn như giới tính, sắc tộc và nền tảng văn hóa có thể ảnh hưởng đến cách chúng ta hiểu các manh mối khác nhau, ví dụ như cách sử dụng cử chỉ và khoảng cách cá nhân. Chẳng hạn, nếu bạn muốn biết cô thư ký của mình có đi chơi đêm qua không khi mà cô ta nói bị ốm, câu hỏi của bạn có thể là: “Trên đường về nhà, tôi lái xe qua nhà cô. Một cái vẫy tay của họ, thế là luồng giao thông dừng lại.
Trong nhiều trường hợp, bạn cần cường điệu vấn đề để đạt được một giải pháp. Kỹ thuật này rất kỳ lạ. “Tôi biết anh không biết, nhưng nếu được đoán thì anh nghĩ mọi chuyện có thể ra sao?”
Chỉ những người phi thường mới sẵn lòng nhìn nhận những gì người đó không muốn nhìn, lắng nghe những gì không muốn nghe và tin những gì người đó ao ước sẽ không tồn tại. Người đó sẽ nhượng bộ còn bạn sẽ chiến thắng. Smith: Hãy kể cho tôi thêm về kinh nghiệm của anh ở những nơi này.
Lo lắng: “Tôi vừa mới biết; sao họ dám làm thế với Kim chứ? Tôi định đích thân xuống đó và cho họ một trận. Một thứ tẻ nhạt như bảng tên đã ngay lập tức tạo ra sự hòa hợp và có thể còn đem đến cả một vị khách trung thành. Trong Chương 2, chúng ta đã đề cập tầm quan trọng của sự hòa hợp.
Một nụ cười chân thật làm tươi tắn cả gương mặt. Những tình huống sử dụng quy tắc này là rất đa dạng. Có sự khác biệt rất tinh tế giữa những gì là sự thật với những gì do một lời nói dối dàn dựng để nghe có vẻ như là sự thật.
Hầu hết chúng ta đều không thể nhớ được những gì chúng ta đã ăn vào bữa sáng ngày hôm qua! Bạn muốn câu hỏi có bố cục theo cách khiến người đó nghi ngại việc bạn đặt câu hỏi, trường hợp này chỉ xảy ra khi người đó có tội. ” Lúc này, hãy xem liệu người đó có đưa ra lý do mình có thể bị nhận nhầm với “thủ phạm thật sự.
Câu hỏi mẫu 1: “Eileen, tớ tìm kiếm cậu vì một lý do duy nhất. Nếu cô ấy trả lời đúng, thì bạn biết rằng chuyến đi ấy không thích hợp cho bạn hoặc cô ấy đang nói dối bạn. “Con biết hết mọi chuyện về tay thám tử.