Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Mà lại nghĩ về con người.
Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Dùng hay không dùng thì có sao. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.
Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm.
Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Chả biết đường nào mà lần. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.
Lúc đó tôi không có nhà. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa.
Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.
Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may.
Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.