Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Suy ra bạn sai và bảo thủ. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Và thế là đời sống lãng phí.
Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Tôi nhất quyết không đi.
Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai.
Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong.
Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.
Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do.
Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này).