- Còn tại sao nữa? Đó là vì khi tôi tỉnh mộng và nhớ ra cái túi của mình đang lép xẹp, thì cảm giác bất mãn chợt ùa đến vây bọc lấy tôi. - Thỉnh thoảng có như vậy! – Arkad nói. Một lát sau, có người rụt rè
Cảnh tượng trông rất trang nghiêm. Không biết bao giờ tôi mới đạt được ước mơ có được một cây đàn lia lớn hơn để có thể gảy nên những khúc nhạc mà tôi ao ước. Về việc học tập và rút kinh nghiệm, các bạn có nhớ lời người thầy thông thái của chúng ta đã từng dạy không? Thầy nói rằng có hai cách học: một là những điều ta học được nhờ người khác dạy - thường là những kiến thức này không nhiều; còn một là qua quá trình rèn luyện, chúng ta sẽ được trang bị khả năng đi tìm những điều chúng ta chưa biết, để khám phá ra những kinh nghiệm và sự hiểu biết vô tận trong thế giới này.
- Con có thể điều khiển lạc đà quỳ xuống, có thể buộc đồ đạc lên lưng nó và dẫn nó đi nhiều ngày mà không mệt. - Tôi xin có ý kiến! - Một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc tươm tất đứng dậy. - Ông ta được cho là người giàu nhất ở thành Babylon đấy! – Bansir buột miệng.
Từ đây, anh phải lo làm việc của anh đi. Bởi trên thực tế, không ai có thể phủ nhận rằng sự dồi dào về vật chất có thể làm cho đời sống con người trở nên tốt đẹp hơn. Sau mười năm kể từ hôm nay, con hãy trở về nhà thăm cha và thuật lại mọi việc cho cha nghe.
Không khí buổi sáng thật mát mẻ. - Theo tôi biết, nghề nghiệp khác nhau thì số tiền thu nhập cũng khác nhau. - Nếu em muốn thế, Sira, thì hãy dùng tên nô lệ này.
- Dịp may thường đem đến cho chúng ta những cơ hội rất ít khi lặp lại lần thứ hai. Đến khi người con trai được năm mươi tuổi, người nông dân ấy qua đời thì số tiền cho vay đã lên đến một trăm sáu mươi bảy đồng. Ngoài việc xây dựng công trình thủy lợi nhằm dẫn nước vào những vùng đất nằm bên trong thung lũng, những kỹ sư của Babylon cũng hoàn thành một công trình khác có quy mô lớn không kém.
Bởi vì, con còn phải lo trang trải cuộc sống từ số tiền lương rất eo hẹp đó. - Hưởng thụ cuộc sống ư? Cháu sẽ tận hưởng cuộc sống như thế nào nếu cháu ở vào địa vị của ta? - Vậy cháu đã làm gì với số tiền đó?
Rất nhanh sau đó, Megiddo đi theo và mất hút cùng với ông chủ mới của mình. Mấy năm trước đây, trang trại của họ bị châu chấu phá hoại làm mất sạch mùa màng. Đó chính là một cuộc sống đáng sống - một cuộc sống mà cháu hằng mong ước.
– Nhưng tại sao những cảm giác thú vị như thế lại khiến anh trở thành một bức tượng buồn xo và ngồi bần thần như vậy? Bên ngoài trời đã tối. Tôi bắt đầu tạo lập sự nghiệp của mình bằng hai bàn tay trắng.
Ông có đồng ý với tôi như vậy không? Megiddo đúng là một người bạn khôn ngoan và tốt bụng đối với ông. Ado à! Anh ta gọi người nô lệ da đen của mình.