Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.
Bạn còn phải sống dài dài. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Xã hội loài người thì phải như thế. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Con sông trước mặt thật xanh và êm.
Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này.
Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Không phải là rứt tung. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng.
Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.
Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.