Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Mà còn thua trắng về tài năng.
Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú. Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ.
Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Đúng là chuyện thường. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
Mọi thứ đều không mới. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.
Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt.
Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Chỉ là chuyện phiếm thôi.