Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên.
Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Gặp ở rất nhiều nơi.
Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.
Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi.
Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Lúc đó bạn đang gập bàn. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ.
Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn.